http://picocurl.com/qMC
NHÀ XUẤT BẢN HỒNG ĐỨC
01 - Chuyện học chữa bệnh
Năm 1991 đi lang thang
vào Sài Gòn, gặp thầy Bùi Quốc Châu. Không hiểu tại sao ông này rất quý và rất
thích đi chơi cùng. Sau ba ngày thuyết phục làm học trò. “Máy móc của tây hiện
đại lắm anh ạ! Nó nhìn được sâu vào tận bên trong cơ thể, thậm chí từng milimet
mà còn không chữa được nhiều bệnh nữa là mấy cái huyệt, mấy cái con lăn của
anh.” Chán thì ông bảo cho ông xem lá số tử vi. Xem xong
ông nói: “Khỏi. Sau này mày rất giỏi. Nhưng chẳng thằng nào nó trả mày tiền đâu
chỉ làm phúc được thôi.” TIỀN TIỀN TIỀN điên mà đi làm không công cho thiên hạ.
Nhưng dù sao vẫn rất yêu và
trân trọng. Ông cho mấy quyển sách hướng dẫn cách chữa bệnh theo phương pháp
“Diện chẩn”. Sau này phải lục tung nhà lên mới tìm thấy
Quả báo, đang đi trên máy bay bị sưng mộng răng cấp,
mặt to lệch hẳn về một bên đau nhức vôcùng.
Các chiêu đãi viên hốt hoảng tìm mọi cách mà không giảm lại còn đau sưng nặng
hơn. Bỗng nhớ lời thầy Châu: Viêm tấy, sưng đau, nóng đỏ chườm đá vào là giảm. May quá mấy cô
xinh đẹp lấycho bọc đá chườm vào má một lúc dịu hẳn cơn đau, má xẹp lại gần như bình thường
(siêu hiệu nghiệm). Lần hai đang nói chuyện với một cô bé tại phố 325, cô vừa
nói chuyện vừa cậy cậy mụn trứng cá ngay mồm. Bỗng nhiên mặt cô sưng vù lên,
đau đớn dữ dội, quằn quại. Cấp
cứu, cấp cứu khẩn cấp, nhưng chờ mãi chẳng thấy xe đến. Lấy bọc đá chườm cho cô
một lúc dịu đi thật. Mấy hôm sau bố cô tìm gặp tôi cảm ơn. Các bác sĩ nói nhiễm
trùng máu may mà cấp cứu kịp thời. Ông tặng không cô con gái, nhưng vợ không đồng ý cho lấy nên thôi.
Lần ba, hôm ấy vào Nhà
hát lớn chơi với anh Hùng lãnh đạo ở đấy thì gặp một cô diễn viên múa nổi tiếng của nước ngoài chuẩn bị làm quen sân
khấu để tối diễn nhưng đầu gối
đang đau, co duỗi khó khăn. Nhớ thầy Châu gọi điện hỏi. Ông chỉ tôi bấm huyệt
38, giải thích, hướng dẫn mãi mà tôi vẫn không xác định được (ngu lâu, dốt bền).
Bực mình ông bảo: “Mày qua cái bên chân không đau mày tưởng tượng như nó đang rất đau mày xoa bóp bên chân
đó khoảng 15-30 giây xem thế nào Nhớ là chân nó không phải chân của mày đâu đấy.” Nghĩ cũng chẳng hại gì, cô ấy
đồng ý. Sau đúng 20 phút cô thử đứng lên ngồi xuống, có vẻ giảm. Mọi người nhìn tôi như dị nhân. Thầy Châu dặn
phải làm ba lần như vậy, cách nhau chừng năm phút. Sau 20 phút cô ấy múa thử, lại
như bình thường. Cô rút ngay 100USD tặng. Ối giời ơi! Vuốt ve chân dài, mềm mại
của diễn viên múa lại được tiền.
Về lục tung nhà tìm
sách của thầy, chục ngày sau mới thấy vì vứt bên nhà vợ. Lần lượt đọc cả sáu
quyển, đọc xong mà chẳng hiểu gì. 576 huyệt trên mặt chi chít, liền tịt gần nhau, thằng
béo, thằng gầy, mặt dài, mặt bẹt, quắt queo, nần nẫn đầy mỡ… mà định vị được. Hỏi
nhiều quá (ngày đó điện thoại là thứ rất xa xỉ). Điên tiết ông bảo đọc một lần không hiểu thì đọc trăm lần sẽ hiểu,đọc lần nào đánh dấu
lần đó, không mấy hôm nữa lại hỏi tao. “Anh ơi
em đọc mấy lần rồi? Sau khi đọc đúng trăm lần đánh dấu cả ngày tháng của từng lần
mà vẫn cứ u u minh minh.” Ông bảo: “Mày đi gặp mấy thằng bác sĩ xem có thằng
nào “’đần độn’ hơn mày không, bảo nó chỉ giáo cho. Học chữa bệnh là phải thực
hành, tìm hiểu nguyên nhân,
rút kinh nghiệm lần lần chứ. Có mấy quyển sách mà đòi giỏi ngay. Tao không hiểu vì sao thầy cô lại cho
mày vào trường, mà dạy nổimày kia chứ.” Mấy năm trời nghe ai có bệnh là đến xin chữa cho. Già trẻ lớn bé,
giàu sang, nghèo hèn, xa gần, đêm hôm lặn lội… thành thỏ thí nghiệm hết. Mấy năm sau
576 huyệt trên mặt thuộc
như lòng bàn tay, ấn đâu trúng đó khỏi cần ngắm.
Ngày ấy tại viện châm cứu
của anh Thái Hà tại Láng Hạ. Điều hòa nên buổi trưa tôi thường vào đó nằm cho
mát. Có một tay ngang người gốc Hà Nội, lấy vợ sống ở Hải Phòng tên là Nguyễn
Quang Hải còn gọi là Hải tử vi, Hải tóc bạc, Hải ma… vì cái gì cũng biết. Anh
làm nghề thiết kế xây dựng nhưng siêu dị về châm cứu, bốc thuốc. Mỗi khi có ca
khó, anh lại lên mấy ngày giải quyết giúp rồi lại về. Những ngày như vậy anh
thường giảng đủ thứ trong Đông y. Nghe mãi có đến hai
năm như vậy mà không chán.
Ba năm sau cụ Chu Phác Trung tướng về hưu nói: Con
ơi! con biết chữa bệnh là do các ngài độ cho. Bác sĩ người ta học cả chục năm,
ra trường chưa chắc đã chữa được còn
phải nghiên cứu chán con ạ. Lúc đó cụ Lê Thế Trung Viện trưởng viện Quân y 103 đã về hưu nên tôi thường vào thămvà nhờ cụ giảng cho những thắc mắc của mình. Chưa gặp ai uyên bác và tận tâm như cụ trong nghề
y này. Chú Tài Thu là bạn của cha, cũng thi thoảng chỉ cho một đôi điều căn bản trong châm cứu mặcdù chưa bao giờ áp dụng phương pháp này nhưng nguyên lý thì học được rất nhiều.
Thần y này tâm đức chắc chẳng ai sánh bằng.
Bốn năm sau đến Quảng
Châu - Trung Quốc giúp lấy mấy viên sỏi thận và mất ngủ cho một bà, nhà cực
giàu có ở đó. Đúng ba quả dứa với một mẩu phèn chua bằng ngón tay út nhét vào giữa nướng, ép lấy
nước uống mỗi ngày một quả, siêu âm hết tiệt. Giường ngủ thì tôi cho quây rèm lại
vì phòng ngủ của vợ chồng bà quá rộng, chống chếnh khó ngủ. Năm ngày sau bả chửi
tất cả bọn lang y Thượng Hải, Bắc Kinh là lừa đảo bà. Bốn năm với một núi tiền
mà không bằng thằng bé con Việt Nam, ba quả dứa mấy cục phèn. Vợ chồng bà đưa
đi chơi khắp nơi, tốn cả mấy trăm triệu.
Khi các phương pháp của
thầy Châu đã thành thạo. thay vì châm đủ bộ huyệt 5–7 hoặc có bộ 25 huyệt theo
sách. Hầu hết các bệnh về xương khớp tôi chỉ châm một huyệt. Nhanh mà hiệu quả
không kém. Nguyên nhân là mấy
chục năm trời số bệnh nhân lên tới hàng ngàn, số người cho tiền,đếm trên đầu ngón tay. Nên phải nghĩ cách chữa càng nhanh càng tốt. Nghiệm
lại lời thầy Châu, cụ Chu Phác chỉ làm phúc được, nhưng lấy tiền thì
không. Ở đâu người ta tổ chức, mời mình đến giảng thì rất đông người
đến nghe. Tại chùa Guột - Bắc Ninh có 950 người nghe, Nam Dư Thượng –
Vĩnh Tuy 600 người nghe. Mỗi lần được phía
nam mời, ít nhất cũng 700–800 người nghe. Nhưng mình tự tổ chức, đăng báo, lên
mạng, thông báo bạn bè qua Facebook nhiều nhất có bảy người nghe trong đó có ba
đứa trợ giảng, bốn người kia vô tình đi qua thấy hay vào xem.
Học khắp nơi, các thầy
thuốc ở đâu giỏi nhất cũng tìm
đến học, cái tinh hoa của họ, đúc kếtlại: Chỉ cần 1 vị thuốc, một huyệt là giải quyết được.
Gặp nhiều thầy lang, cha truyền con nối 3–5-7 đời, tiến sỹ y học phương Đông,
du học Trung Hoa nhiều năm rất oách. Tâm – Phế - Tỳ - Can
– Đởm – Hư – Hàn – Hỏa
– thăng, giáng, bất túc, bất giao. Kinh, vì đếch hiểu gì, bệnh nhânkhúm núm vâng, vâng dạ,
dạ rất kính cẩn. Thôi thì em quê mùa dốt nát, bệnh nhân của em toàn đứakhông biết chữ nho, địa lý, y thuật, tướng số… nó cứ tim, phổi, nóng, lạnh, sưng, viêm, đau, mỏi…
bằng tiếng Việt. Bác cứ chữa khỏi cho em là được. Mấy quả cà dái dê (cà tím dài) nhiệt miệng. Lábàng đau nhức, sưng mộng răng, viêm ruột… Nghệ chữa
bỏng. Dầu dừa chữa các bệnh về da. Gừng ấm thận mất ngủ, ra mồ hôi nhiều, ho…
Rau muống trị dị ứng kháng sinh, ăn đồ lạnh… Dứa sỏi thận, sỏi mật. Nước nóng
già: vôi hóa cổ gáy, cột sống,
làm ấm phổi, giải cảm. Xông hơi chữa ùtai. Khoai lang sống cảm nóng. Lá đu đủ: Ung thư các loại… Hơn 20 năm lang
thang bụi đời, dăm ba bài thuốc, chữa toàn bệnh đơn giản, không khỏi cũng không gây hại gì. Kết quả: Ngàn người
động viên, thích, chia sẻ, động lực tiến lên. Chấm dứt chữa bệnh bằng dây thừng. Nay kính cáo!Trân trọng cảm ơn.
***
No comments:
Post a Comment